fbpx
loader
vancouver lnc global định cư canada

Lịch sử hình thành thành phố Vancouver, Canada

Bài viết là tổng hợp về lịch sử và những vùng đất đặc biệt ở khu vực Vancouver, Canada.

Lịch sử Vancouver

Vancouver là thành phố ở tây nam British Columbia, Canada. Đây là trung tâm đô thị lớn của phía tây Canada, và là trung tâm của một trong những vùng đô thị đông dân nhất đất nước.

vancouver lnc global định cư canada

Vancouver nằm giữa Burrard inlet (một nhánh của eo biển Georgia) ở phía Bắc và đồng bằng sông Fraser ở phía Nam, đối diện với đảo Vancouver. Thành phố này nằm ngay phía Bắc của tiểu bang Washington, Hoa Kỳ.

Nơi này có một bến cảng với vị trí tuyệt đẹp hướng ra biển và núi. Pop (2011) 603.502; tàu điện. diện tích, 2.313.328; (2016) 631,486; tàu điện. diện tích, 2.463.431.

vancouver lnc global định cư canada

Lịch sử Vancouver

Vùng này từ lâu đã là nơi sinh sống của nhiều người thổ dân châu Mỹ (hay còn được gọi là First Nations) khi một trạm giao thương, Fort Langley, được thành lập bởi công ty Hudson’s Bay vào năm 1827 gần cửa sông Fraser.

Có rất ít người gốc châu Âu sống tại khu vực này cho đến những năm cuối 1850, khi thị trấn New Westminster (nay là vùng ngoại ô Vancouver) được thành lập gần địa điểm của pháo đài ban đầu (vào năm 1839, pháo đài này đã được dời đi xa hơn về phía thượng lưu).

Hàng ngàn thợ mỏ, hầu hết đến từ California, đã tràn vào khu vực này vào những năm 1860, do bị thu hút bởi cơn sốt vàng ở dãy Cariboo ở phía đông bắc.

Ngoài những người Scotland, là những người có ảnh hưởng rất lớn tại Vancouver vào những năm đầu, thì người Mỹ cũng có tác động rất lớn đến thành phố này. Vancouver là cái tên được đặt bởi một người Mỹ, William Van Horne, chủ tịch của Đường sắt Thái Bình Dương Canada. Và thị trưởng được bầu cử thường xuyên nhất của thành phố này (chín nhiệm kỳ không liên tiếp từ năm 1919 đến năm 1933), L.D. Taylor, cũng đến từ Hoa Kỳ.

Hơn nữa, ngành công nghiệp đầu tiên quan trọng nhất ở khu vực này, xưởng cưa ở Burrard Inlet, cũng do một người Mỹ làm chủ. Cuối cùng, ngành công nghiệp chính đầu tiên không phụ thuộc vào tài nguyên thiên nhiên, một nhà máy đường hiện vẫn còn đang hoạt động, cũng do người Mỹ khởi đầu.

Vancouver ban đầu là một xưởng cưa nhỏ, được gọi là Graville vào những năm 1870. Sau đó được hợp nhất thành một thành phố vào tháng 4 năm 1886 (chỉ ngay trước khi nó trở thành nhà ga phía tây của tuyến đường sắt xuyên Canada đầu tiên, Canadian Pacific) và được đổi tên nhằm vinh danh nhà hoa tiêu người Anh là George Vancouver, thuộc hải quân hoàng gia, người đã khám phá và khảo sát bờ biển vào năm 1792.

vancouver lnc global định cư canada

Sau đó, một trận hỏa hoạn thảm khốc chỉ trong chưa đến một giờ đã hủy hoại thành phố sau hơn hai tháng thành lập. Tuy nhiên, thành phố đã được khôi phục, và trở thành một hải cảng thịnh vượng, được hỗ trợ một phần trong việc mở kênh đào Panama (1914), giúp việc xuất khẩu hạt và gỗ từ Vancouver sang bờ đông của Hoa Kỳ và đến châu Âu trở nên khả thi hơn.

Vào năm 1929, hai vùng ngoại ô lớn ở phía Nam là Point Grey và South Vancouver, đã sát nhập với Vancouver, khiến khu vực đô thị của nó đã trở thành nơi đông dân thứ 3 ở Canada. Đến những năm 1930, Vancouver là cảng bờ biển Thái Bình Dương chính của Canada. Sau thế chiến thứ II, nơi này đã phát triển thành trung tâm giao dịch chính của Canada nhằm giao thương với khu vực Châu Á và vành đai Thái Bình Dương.

vancouver lnc global định cư canada

Thành phố này từ lâu đã trở thành điểm đến phổ biến cho những người nhập cư đến từ những vùng khác ở Canada và cả nước ngoài. Đáng chú ý là làn sóng của những người Đông Á, chủ yếu là Trung Quốc, đặc biệt từ sau thế chiến thứ II.

Các cuộc bạo loạn chống lại người châu Á và bạo lực đã không còn diễn ra thường xuyên trong những năm đầu của thành phố. Sự phản đối đối với những người châu Á nhập cư, cũng được thể hiện rõ trong sự kiện Komagata Maru vào năm 1914, sự kiện cùng tên với con tàu này, nó đã chở hơn 300 người Ấn Độ, nhưng lại không được phép cho hành khách xuống tàu (tất cả là vì người Anh) và buộc phải quay trở lại Ấn Độ.

vancouver lnc global định cư canada

Thành phố đương đại Vancouver

Ẩn mình giữa những ngọn núi phủ tuyết trắng trên cửa biển, Vancouver có một trong những khung cảnh đẹp như tranh vẽ mà không kém bất kỳ thành phố nào trên thế giới.

Khí hậu của nó được đánh dấu bởi mùa đông ẩm ướt và mùa hè ấm áp. Nhiệt độ dao động từ mức cao nhất ở mức 70 F (khoảng 22 ° C) vào tháng 8 đến mức thấp nhất là 30 F (khoảng 0,8 ° C) vào tháng 12. Thành phố gần với nước và núi dẫn đến điều kiện thời tiết ở đây thay đổi liên tục. Lượng mưa lớn rơi vào tháng 11 và tháng 12, trung bình khoảng 180 mm trong cả hai tháng.

Thành phố là trung tâm công nghiệp, thương mại và tài chính của British Columbia, với nền kinh tế cơ bản là thương mại và vận tải. Cảng nước sâu không có băng của nó (trên Burrard Inlet), là cảng lớn nhất của Canada, có nhiều bến tàu và kho lương thực; tại đây có nhiều tàu chở hàng, tàu đánh cá và một số phà.

Các loại hàng hóa chính bao gồm lượng hàng lớn (ngũ cốc, than, lưu huỳnh, bồ tạt và hóa dầu), lâm sản, thép và container. Đây cũng là một cảng quan trọng đối với các tàu du lịch, với Alaska, đây là điểm đến phổ biến nhất của họ.

vancouver lnc global định cư canada

Khu vực này được phục vụ bởi ba tuyến đường sắt, có kết nối với Hoa Kỳ. Sân bay Quốc tế Vancouver (1931), nằm trên Đảo Biển ở Richmond, cung cấp các tuyến hàng không đến các nơi khác ở Canada và trên thế giới, trong khi các tuyến đường cao tốc, sẽ nối thành phố với các tuyến đường bộ đến các tỉnh phía đông (qua Xa lộ Xuyên Canada) và đến Seattle, Washington, tọa lạc ở khoảng 200 km về phía nam.

Kể từ giữa những năm 1980, khu vực Greater Vancouver đã được phục vụ bởi một hệ thống đường sắt hạng nhẹ tự động gọi là SkyTrain. Việc mở rộng hệ thống gần đây, Canada Line, đã liên kết thành phố với sân bay, và nơi này cũng đã lên kế hoạch cho việc mở rộng hơn nữa trong tương lai.

SeaBus kết nối Vancouver với Bắc Vancouver qua Burrard Inlet; các chuyến phà từ các tỉnh khác đi đến Đảo Vancouver và đến nhiều đảo nhỏ ở eo biển Georgia. Ngoài ra,cũng có một tuyến đường sắt kết nối trung tâm thành phố Vancouver với các điểm về phía đông đến thành phố Mission.

vancouver lnc global định cư canada

Lâm nghiệp, du lịch và khai thác khoáng sản là những hoạt động kinh tế quan trọng; cùng các yếu tố liên quan là sản xuất và vận chuyển. Chế biến lâm, nông sản và cá cũng không kém phần quan trọng, cũng như lọc dầu.

Sản xuất kim loại, hóa chất, tàu thuyền, xe tải, và máy móc để cưa, khai thác mỏ và chế biến bột giấy và giấy là những hoạt động sản xuất chính ở đây. Nguồn năng lượng cho xưởng cưa và sản xuất ván ép và giấy được cung cấp bởi các công trình thủy điện ở phía bắc và đường ống dẫn dầu và khí đốt tự nhiên từ Alberta.

Thành phố đã trở thành một trung tâm cho các ngành công nghiệp công nghệ cao, cũng như ngành sản xuất truyền hình và điện ảnh. Thật vậy, vào đầu thế kỷ 21, nơi này chỉ xếp sau Los Angeles và Thành phố New York, là địa điểm sản xuất phim lớn thứ ba ở Bắc Mỹ, với rất nhiều chương trình truyền hình được sản xuất trong khu vực.

Các công ty điện ảnh và truyền hình của Mỹ cũng bị thu hút bởi thành phố này nhờ khả năng có thể “đứng vững” ở những nơi khác, điều này là do nó có chi phí sản xuất thấp hơn cùng với trình độ chuyên môn cao của các đoàn làm phim địa phương.

Bầu không khí của Vancouver mang hơi hướng của người Anh với âm bội Đông Á. Sự kết hợp phong phú giữa các quốc gia đã khiến thành phố trở thành một trong những nơi mang tính quốc tế nhất Bắc Mỹ.

Người gốc Hoa – hầu hết sinh ra tại địa phương nhưng cũng có nhiều người đến đây từ Hồng Kông, khi quyền cai trị ở đó được trả lại cho Trung Quốc – họ chiếm hơn một phần ba dân số của vùng ngoại ô Richmond, là nơi trong số tất cả các thành phố tự trị của Canada trong những năm đầu tiên của Thế kỷ 21.

vancouver lnc global định cư canada

Họ có tỷ lệ cư dân sinh ra ở nước ngoài cao nhất, chiếm hơn một nửa dân số. Có một số lượng lớn cư dân Việt Nam, Philippines, Nhật Bản, Hàn Quốc và Iran, cùng với một số lượng lớn người Nam Á (chủ yếu từ Ấn Độ), ở thành phố Vancouver, hầu hết họ sống ở vùng ngoại ô Surrey.

Người bản xứ (hay còn được gọi là First Nations) của khu vực thủ đô Vancouver đang gia tăng ảnh hưởng của họ lên nền kinh tế khu vực. Năm 2009, những người Tsawwassen đã khởi xướng một dự án xây dựng một khu công nghiệp ở ngoại ô Delta, thông qua tập đoàn phát triển kinh tế của họ.

Khu công nghiệp này nằm ngay phía nam Vancouver, trên vùng đất của họ tiếp giáp với eo biển Georgia. Công nhân của First Nations từ toàn bộ khu vực đô thị sẽ được tuyển dụng trong dự án này, dự kiến ​​kéo dài từ 5 đến 10 năm.

Trên bờ biển Thái Bình Dương, khu phố người Hoa của Vancouver chỉ bị lu mờ bởi khu người Hoa của San Francisco, nhưng kể từ những năm 1990, khu phố này đã mất rất nhiều hoạt động kinh doanh cho các cơ sở người Hoa ở Richmond.

Gastown, là một công trình phục chế của trung tâm thành phố từ những năm 1880, một điểm thu hút khách du lịch nổi tiếng. Các tòa nhà lịch sử của nó đều đã bị chiếm đóng bởi các cửa hàng lưu niệm, nhà hàng, phòng trưng bày nghệ thuật và các cửa hàng nội thất.

Ở rìa đông nam của trung tâm thành phố Vancouver là khu phố Yaletown, từng là một khu nhà kho và hiện đã là trung tâm với sự sự phát triển mạnh mẽ của các cửa hàng, nhà hàng cao cấp và các tòa tháp căn hộ cao cấp. Khu vực thương mại và tài chính tiếp giáp với các cơ sở cảng dọc Burrard Inlet.

Các khu dân cư ngoại ô rộng lớn, với cảnh quan hấp dẫn trải dài về phía nam và phía đông dọc theo cửa sông Fraser , gồm các cộng đồng Burnaby, New Westminster, Coquitlam, Port Moody, Port Coquitlam, Surrey, Delta và Richmond. Mỗi vùng ngoại ô này đều có cơ quan hành chính công dân riêng, nhưng chỉ có một chính quyền khu vực, là Metro Vancouver sẽ quản lý hệ thống cấp thoát nước và một số công viên.

Ngoài ra, một phần của Metro Vancouver còn có các khu dân cư ngoại ô của Bắc Vancouver và Tây Vancouver, nằm về phía bắc ngang qua Burrard Inlet và phía sau là những ngọn núi dốc của Dãy bờ biển cao tới 10.000 feet (3.000 mét).

Hai đỉnh núi nổi bật nhìn ra bến cảng được gọi là Lions, và tên chúng cũng được dùng để đặt cho lối vào bến cảng – Lions Gate. Bắc Vancouver và Tây Vancouver được kết nối với thành phố trung tâm bằng cầu Lions Gate, được xây dựng vào năm 1938 và chính thức khai trương vào năm 1939 bởi Vua George VI và Nữ hoàng Elizabeth, và bởi Ironworkers Memorial Second Narrows Crossing (1960).

Ban đầu được gọi là Cầu Second Narrows nhưng sau đó được đổi tên vào năm 1994 để tưởng nhớ 19 người đàn ông thiệt mạng trong vụ sập cầu năm 1958 khi nó đang được xây dựng và 4 người khác thiệt mạng trong các sự cố khác.

Công viên Stanley với những khu vườn và hồ thủy sinh công cộng rộng lớn, chiếm khoảng 1.000 mẫu Anh (400 ha) của bán đảo trung tâm thành phố ở lối vào bến cảng và được bao quanh bởi một bức tường chắn biển dài 5,5 dặm (8,8 km) tuyệt đẹp, rất nổi tiếng với những người đi dạo, chạy bộ và người trượt ván.

Lost Lagoon, ở lối vào công viên, được đặt tên bởi nhà thơ Pauline Johnson, con gái của một tù trưởng Ontario Mohawk, cho các lực thủy triều thường xuyên làm cạn kiệt đầm phá. Ngày nay, 41 mẫu Anh (16,6 ha) của nó đã được bao lại, nhưng vẫn giữ lại tên gọi cũ.

Vườn Bách thảo VanDusen với diện tích 55 mẫu Anh, (22 ha) rộng lớn hơn so với rất nhiều công viên và khu vườn khác trong thành phố. Nhạc viện Bloedel Floral nằm ngay phía đông trong Công viên Queen Elizabeth, được đặt tên vào năm 1939 cho Queen Mother. Các công viên Cypress và Mount Seymour đều nằm gần đó.

Đảo Granville, ngay bên dưới Cầu Phố Granville, là một khu công nghiệp ở False Creek, được tạo ra với khu tiêu hủy rác xung quanh hai bãi cát nhỏ và được biến thành bán đảo vào giữa những năm 1960.

Vào những năm 1970, chính phủ liên bang đã mua “hòn đảo” rộng 38 mẫu Anh (15 ha), và bắt đầu các hoạt động công nghiệp, mời các chủ nhà hàng, thợ thủ công, phòng trưng bày nghệ thuật, công ty rạp hát và những người khác thuê lại các tòa nhà.

Khu vực được hồi sinh này chính thức mở cửa vào năm 1977 với sự kiện khánh thành tường chắn sóng và ngay lập tức thành công, với hơn 10 triệu du khách mỗi năm vào đầu thế kỷ 21. Public Market (Chợ Công cộng) rộng lớn ở đây (thịt, trái cây, rau, hàng thủ công và nhà hàng) là một trung tâm bán lẻ lớn.

Canada Place, với mái nhà giống như cánh buồm trắng, được xây dựng làm Khu gian hàng Canada cho Hội chợ triển lãm 86, một hội chợ thế giới kéo dài gần sáu tháng, kỷ niệm một trăm năm thành lập Vancouver vào năm 1986 với hơn 22 triệu lượt khách tham quan.

Tiếp giáp với Trung tâm Hội nghị Vancouver (đã mở rộng cơ sở vào tháng 4 năm 2009), Canada Place nhô ra phía Burrard Inle, tại đây có các cơ sở neo đậu tàu du lịch, nhà hàng, cửa hàng và một khách sạn.

Các cơ sở giáo dục trong khu vực đô thị bao gồm Đại học British Columbia (1908; với Bảo tàng Nhân học, được thiết kế bởi kiến ​​trúc sư Arthur Erickson, trong khuôn viên của nó) và trường đại học Emily Carr University of Art and Design (1925) ở Vancouver, cùng với trường đại học Simon Fraser University (1963) ở Burnaby.

Các điểm tham quan đáng chú ý bao gồm H.R. MacMillan Space Centre, Bảo tàng Vancouver và Bảo tàng Hàng hải Vancouver — tất cả đều nằm trong hoặc dọc theo Công viên Vanier — cũng như Phòng trưng bày Nghệ thuật Vancouver (1931), nơi có một bộ sưu tập tác phẩm quan trọng của nghệ sĩ British Columbia Emily Carr.

Thành phố có một dàn nhạc giao hưởng, biểu diễn ở nhiều địa điểm khác nhau trong khu vực đô thị, và tại ngôi nhà cố định của nó, Nhà hát Orpheum (1927) ở trung tâm thành phố.

Các công ty opera và ba lê có trụ sở tại khu phức hợp Nhà hát Queen Elizabeth (1959). Vancouver có một cộng đồng sân khấu sôi động, với Nhà hát Câu lạc bộ Nghệ thuật, Nhà hát Vancouver, Trung tâm Văn hóa Đông Vancouver (“Cultch”), và đặc biệt nổi bật là Nhà hát Richmond’s Gateway.

Vancouver là quê hương của nhiều nghệ sĩ visual art (nghệ thuật thị giác) nổi tiếng, bao gồm các họa sĩ Carr, Jack Shadbolt, Gordon Smith, Takao Tanabe, và Toni Onley; họa sĩ, nhà điêu khắc, nhà gốm, và nghệ sĩ trình diễn Gathie Falk; và nhiếp ảnh gia Jeff Wall.

Những vở nhạc kịch nổi tiếng bao gồm: Bryan Adams, Sarah McLachlan, Michael Bublé, Nickelback, Swollen Member, và New Pornographers.

Dàn nhạc giao hưởng Vancouver chơi nhạc của các nhà soạn nhạc địa phương, gồm có: Jean Coulthard, Paul Dolden và Michael Conway Baker.

Các diễn viên Raymond Burr, Yvonne De Carlo, Michael J. Fox, John Ireland, Pamela Anderson, Ryan Reynolds và Carrie-Ann Moss, tất cả đều gọi khu vực Vancouver là nhà.

B.C. Sân vận động Place (1983) là địa điểm chính tổ chức các sự kiện thể thao lớn và các buổi hòa nhạc của thành phố, ngoài ra còn là địa điểm nổi tiếng cho các chương trình tiêu dùng và các sự kiện đặc biệt.

Bên cạnh sân vận động là GM Place (chính thức là General Motors Place; 1995), là sân nhà của đội Vancouver Canucks của National Hockey League (liên đoàn khúc côn cầu quốc gia). Vancouver Giants of the Western Hockey League thi đấu tại Pacific Coliseum.

Vancouver cũng là quê hương của các đội thể thao chuyên nghiệp khác, bao gồm: Whitecaps (bóng đá), BC Lions (bóng đá lưới Canada), và Vancouver Canadianians (bóng chày hạng nhẹ). Những người trượt tuyết có thể trượt được rất nhiều con dốc từ Dãy núi Coast đi xuống rìa Burrard Inlet chỉ trong vài phút từ thành phố.

Môi trường tự nhiên đẹp như tranh vẽ của Vancouver và tiện nghi văn hóa đã giúp mang lại cho thành phố cơ hội tổ chức Thế vận hội Mùa đông 2010 Olympic và Thế vận hội Mùa đông Paralympic, với khoảng một nửa các sự kiện dự kiến sẽ diễn ra ​​tại khu vực thể thao mùa đông ở Whistler, khoảng 80 dặm (130 km) về phía bắc của thành phố.

Biên soạn và dịch: L&C Global

Liên hệ L&C Global ngay để được tư vấn thêm chi tiết – 028 3636 7979 

Tư vấn miễn phí